Kết quả tìm kiếm cho "nằm im giả chết"
Kết quả 1 - 12 trong khoảng 105
Ở tuổi 98, Mẹ Việt Nam Anh hùng Nguyễn Thị Đào, ngụ ấp Xẻo Lá B, xã Tân Thạnh (An Giang), vẫn nhớ rõ những năm tháng gian khó của gia đình. Với mẹ, sự hy sinh của chồng và những đóng góp của con cho quê hương, đất nước luôn là niềm tự hào lớn lao, được mẹ nhắc nhớ bằng tất cả yêu thương.
Trên chặng đường 40 km từ thôn Giang Nam, xã Thanh Thủy đến Nghĩa trang Liệt sỹ Vị Xuyên, Tuyên Quang, hàng nghìn cán bộ, chiến sỹ, người dân xúc động hai bên đường đón các Anh hùng liệt sỹ trở về.
Ở tuổi 74, cựu chiến binh Lê Minh Thu, ngụ xã An Biên vẫn nhớ như in những trận đánh đã từng tham gia. Những vết thương chiến tranh khiến đôi chân không còn vững, nhưng ký ức về đồng đội, về những năm tháng chiến đấu vẫn nguyên vẹn như mới hôm qua.
Sau mỗi chuyến biển, niềm vui đầy khoang cá chưa đồng nghĩa với một vụ khai thác thắng lợi. Từ lúc tàu cập bến đến khi chuẩn bị chuyến vươn khơi mới, ngư dân còn đối mặt với nhiều khoản chi phí, nỗi lo đầu ra và bài toán mưu sinh.
Hiện tượng vừa được James Webb ghi nhận có thể lặp lại khi Dải Ngân hà va chạm thiên hà Andromeda trong hàng tỉ năm tới.
Trên chiếc ghe nhỏ len lỏi khắp những tuyến kênh miền Tây, ông Lý Văn Minh, ngụ xã Giồng Riềng vẫn giữ nghề xay bánh ống theo mình nhiều năm. Với ông, mỗi chuyến ghe không chỉ mưu sinh mà còn góp phần giữ một nghề quen thuộc của vùng sông nước.
Giữa tầng tầng đá xám của Cao nguyên đá Đồng Văn, có một con đường quanh co men theo vách núi, đi qua những vực sâu hun hút và những bản làng cheo leo nơi cực Bắc Tổ quốc. Người ta gọi đó là con đường Hạnh Phúc.
Trưa ở bản Giang Mỗ (xã Thung Nai, tỉnh Phú Thọ), nắng rải lớp vàng óng dài qua thung lũng lúa. Trong sự tĩnh lặng, tiếng chiêng Mường vang vọng trong gió núi, giúp người dân bản địa ngày ngày nỗ lực bảo tồn văn hóa, tạo sức hút trong du lịch cộng đồng, thu hút khách thập phương.
Con đường dẫn vô trường cũ giờ đã được đổ bê tông, không còn bụi đỏ bay mù mỗi chiều tan học. Người ta cũng đốn mất cây bạch đàn ở đầu ngõ vì sợ mùa mưa gió ngã đè lên dây điện. Chỉ còn cây phượng già trong sân trường là còn đứng đó, nghiêng nghiêng như một người cũ chờ ai.
Tiếng máy hàn rít lên từng hồi chói tai trong căn xưởng nhỏ đầy mùi sắt rỉ và khí axetylen. Ông Lâm, với chiếc mặt nạ đen xì che kín mặt, đang tỉ mẩn gắn lại chân ghế gãy cho một người hàng xóm. Ánh lửa tím xanh bắn ra những tia lửa li ti, rát bỏng.
Không tín hiệu, không liên lạc, phi hành đoàn Artemis II sẽ một mình giữa không gian sâu trong gần một giờ khi tàu Orion bay qua vùng khuất của Mặt Trăng - thử thách khắc nghiệt nhất của sứ mệnh.
“Thời buổi này gói bánh tét chi cho cực mẹ ơi!”. Nghe tôi nói vậy, lặng im một đỗi, mẹ cất giọng buồn: “Tết năm nào bà ngoại con cũng lọ mọ gói bánh để cúng gia tiên và đem biếu mọi người”. Chợt khóe mắt tôi cay, như thể đụn khói thơm lựng từ nồi bánh tét của ngoại phả ập vào mặt, nồng nồng.